Cờ Vua đã cứu sống một Kiện tướng!

Kiện tướng cờ Vua người Hungary là Janos Flesch mắc một căn bệnh hiểm nghèo, không thể qua khỏi. Anh cảm thấy điều đó, song bác sĩ vẫn bình thản chữa chạy như không có chuyện gì xảy ra.
ban bo co tuong dep
Một hôm, anh quyết định hỏi thẳng bác sĩ: – Thưa bác sĩ, xin hãy nói thật với tôi, bệnh tình của tôi sẽ ra sao? Bác sĩ an ủi để anh yên lòng. Nhưng Flesch một mực yêu cầu và cho biết anh còn có những việc cần làm cho kịp nếu bệnh không chữa được. Bác sĩ hết sức phân vân. Vài hôm sau, biết không thể giấu được ông buộc phải nói thật với người bệnh.
Flesch bình thản hỏi bác sĩ: Tôi còn được ba tháng nữa không?
Có lẽ vậy, bác sĩ buồn bã trả lời, mong anh hãy tha lỗi cho tôi.
Không sao cả, tôi phải cảm ơn bác sĩ mới phải. 
Dùng những tháng cuối cùng còn lại của đời mình, Janos Flesch quyết định sẽ chứng minh khả năng của con người trong lĩnh vực cờ Vua. Anh hạ quyết tâm sẽ phá kỷ lục từ trước tới nay về chơi cờ tưởng (chơi không nhìn bàn cờ).
Ngày 16 tháng 10 năm 1960, tại thủ đô Budapest, kiện tướng 27 tuổi này đã chơi cờ tưởng cùng một lúc với 52 người trên 52 bàn cờ. Trận đấu kéo dài trong 14 giờ liền. Mới được 4 giờ đầu thì người thông báo của hai bên đã ngất xỉu vì quá căng thẳng, phải thay người thông báo khác. Trong khi đó, Flesch vẫn nằm trên giường, giữ nguyên vẹn trong trí nhớ hàng nghìn nước đi biến động của hàng nghìn quân cờ trong cùng một lúc, bình tĩnh đọc từng nước đối đáp chính xác cho từng đối thủ ở mỗi bàn cờ, tạo ra nhiều thế trận ngoạn mục, tiến công dứt điểm và phòng thủ kiên cường. Flesch hầu như không để ý tới thời gian trôi qua. Anh đánh rất hào hứng từ đầu chí cuối. Kết quả trận đấu phi thường này thật không ngờ: Flesch thắng 31 ván, hòa 18 ván và chỉ thua có 3 ván.
Tình yêu đối với cờ là như thế đấy!
Và rồi điều kỳ lạ nhất đã xảy ra: Sau trận cờ gần như hoàn toàn kiệt sức, các bác sĩ theo dõi bệnh tình của Flesch ngạc nhiên vì bệnh anh không những không nặng thêm mà còn có phần thuyên giảm. Flesch ngày càng hy vọng vào số mệnh của mình, tin rằng tử thần không nỡ bắt mình đi. Quả nhiên một ngày kia anh đã rời bệnh viện, về lại với cuộc đời, với bàn cờ yêu quý của mình. Mãi 23 năm sau anh mới qua đời vì tai nạn ô tô bất ngờ ở London.
Reactions: